Sự dũng cảm của dám chấp nhận mình

 Vào một ngày u ám và lạnh lẽo nhưng lại cho mình cảm giác may quá không có gì quá tuyệt vời bị mình bỏ lỡ, tại một nơi đáng lẽ nên thân quen nhưng thật ra lại lạ lẫm, đáng lẽ nên xa lạ lại cho mình cảm giác ấm áp lạ thường, chiếc blog này đã được khai sinh từ những mối tơ vò như thế.

Không phải lúc nào những trải nghiệm và cảm nghiệm đều nhất quán với nhau và mang đủ lý trí để được xem là một sự lựa chọn có chủ đích và đủ trưởng thành. Và cũng không phải bất cứ thời điểm nào trong dòng chảy suy nghiệm đều cho mình một đích đến an yên hay đủ đẹp đẽ theo định nghĩa của mình tại thời điểm đó. Nhìn lại quá trình tìm con đường vòng vo nhưng mang lại ý nghĩa đã qua cho mình một phát hiện vừa mang lại hy vọng nhưng cũng có đầy sợ hãi, nó khó chịu như khi cố chấp nhận lấy hậu quả của một hành động mà biết chắc rằng mình đang phi lý trí chỉ vì chi phí chìm. Và có một số giá trị cốt lõi đã thay tấm áo định nghĩa trong mình, có những ảo tưởng đã từng rất vững chắc nay lộ ra sự kệch cỡm, có những sự kinh tởm lại bước lên 1 bước trên con đường được nhìn nhận với lăng kính không định kiến. Một sự đảo chiều từ trong tư tưởng như vậy không hẵn là một trải nghiệm thú vị hay dễ chịu gì cho lắm nên mình cần nhiều sự dũng cảm để chấp nhận và trải chúng ra trước khi có thể thật sự chấp nhận chúng.

Một chiếc blog nhỏ cho riêng mình là một món quà phù hợp tại thời điểm này, khi mà những chuyển dịch lớn trong tâm tư có khả năng sẽ nhấn chìm mình nếu không được lắng nghe và suy nghiệm đầy đủ. Hy vọng rằng một con kênh nhỏ có thể giải tỏa bớt áp lực của dòng nước cuồn cuộn bên trong cùng luuw lại dấu chân trên hành trình hiểu rõ chính mình hơn.

Comments

Popular Posts