Làm cùng một việc đến trọn đời!
Nếu mà ý tưởng này đến với mình năm 25 tuổi chắc mình sẽ sợ hãi mà xua đuổi nó đi ngay vì con bé 25 tuổi ấy luôn lấy 100% sức lực để vượt qua những con trăng của cuộc sống hối hả ở Sài Gòn nên nó cần sự tươi mới của thử thách để tự lừa mình rằng sức lực của nó là vô hạn.
Nếu mà đã chọn 1 việc nào đó để làm đến trọn đời thì sự cố gắng nỗ lực không còn là trong một thời điểm ngắn ngủi và sử dụng năng lượng và thời gian ở cường độ cao để vượt qua một cột mốc rồi sau đó thả trôi mình cho những cơn nghiện dopamine nữa. Tăng trưởng tịnh tiến, từ từ đã từng bị mình xem thường nay lại trỗi dậy như một sự kém hoàn hảo mà mình phải chấp nhận, tất cả các bước nhảy vọt đều chỉ là biểu hiện cuối cùng của 1 quá trình bền bỉ thay đổi về lượng, bài học triết học cơ bản nhất mà mình còn nhớ được từ giảng đường đại học.
Suy nghĩ rằng 1 cái gì đó rồi sẽ qua đi làm mình chủ quan và lười biếng khi nó ở xa, khi nó đến gần thì chuyển sang sợ hãi cực độ, cảm ơn thân xác đã có tuổi này cho phép mình yếu đi để nhận ra không có điều gì là vô hạn cả. Cảm giác đó không thuần túy là cố gắng vì sợ hãi, nó là bình thản chấp nhận dù kết quả có như thế nào. Mình đọc được rằng: những việc quan trọng luôn được giao phó cho cơ thể thay vì tâm trí, vì tâm trí còn rất rất non trẻ và bồng bột so với cơ thể rất cổ xưa và đáng tin cậy. Vì vậy những điều quan trọng xin hãy lắng nghe cơ thể của mình, nó không hoàn hảo nhưng nó sẽ cho mình câu trả lời phù hợp của riêng mình.
Comments
Post a Comment